作者:梁实秋
zuò zhě liáng shí qiū 


到四川来,觉得此地人建造房屋最是经济。火烧过的砖,常常用来做柱子,孤零零的砌起四根砖柱,上面盖上一个木头架子,看上去瘦骨嶙嶙,单薄得可怜;但是顶上铺了瓦,四面编了竹篦墙,墙上敷了泥灰,远远的看过去,没有人能说不像是座房子。我现在住的雅舍正是这样一座典型的房子。不消说,这房子有砖柱,有竹篦墙,一切特点都应有尽有。讲到住房,我的经验不算少,什么上支下摘前廊后厦一楼一底三上三下亭子间茆草棚琼楼玉宇摩天大厦,各式各样,我都尝试过。我不论住在哪里,只要住得稍久,对那房子便发生感情,非不得已我还舍不得搬。这雅舍,我初来时仅求其能蔽风雨,并不敢存奢望,现在住了两个多月,我的好感油然而生。虽然我已渐渐感觉它并不能蔽风雨,因为有窗而无玻璃,风来则洞若凉亭,有瓦而空隙不少,雨来则渗如滴漏。纵然不能蔽风雨,雅舍还是自有它的个性。有个性就可爱。
dào sì chuān lái jué dé cǐ dì rén jiàn zào fáng wū zuì shì jīng jì huǒ shāo guò dí zhuān cháng cháng yòng lái zuò zhù zǐ gū líng líng dí qì qǐ sì gēn zhuān zhù shàng miàn gài shàng yī gè mù tóu jià zǐ kàn shàng qù shòu gǔ lín lín dān báo dé kě lián dàn shì dǐng shàng pū liǎo wǎ sì miàn biān liǎo zhú bì qiáng qiáng shàng fū liǎo ní huī yuǎn yuǎn dí kàn guò qù méi yǒu rén néng shuō bù xiàng shì zuò fáng zǐ wǒ xiàn zài zhù dí “ yǎ shè ” zhèng shì zhè yàng yī zuò diǎn xíng dí fáng zǐ bù xiāo shuō zhè fáng zǐ yǒu zhuān zhù yǒu zhú bì qiáng yī qiē tè diǎn dū yīng yǒu jìn yǒu jiǎng dào zhù fáng wǒ dí jīng yàn bù suàn shǎo shí me “ shàng zhī xià zhāi ” “ qián láng hòu shà ” “ yī lóu yī dǐ ” “ sān shàng sān xià ” “ tíng zǐ jiān ” “ máo cǎo péng ” “ qióng lóu yù yǔ ” hé “ mó tiān dà shà ” gè shì gè yàng wǒ dū cháng shì guò wǒ bù lùn zhù zài nǎ lǐ zhī yào zhù dé shāo jiǔ duì nà fáng zǐ biàn fā shēng gǎn qíng fēi bù dé yǐ wǒ huán shè bù dé bān zhè “ yǎ shè ” wǒ chū lái shí jǐn qiú qí néng bì fēng yǔ bìng bù gǎn cún shē wàng xiàn zài zhù liǎo liǎng gè duō yuè wǒ dí hǎo gǎn yóu rán ér shēng suī rán wǒ yǐ jiàn jiàn gǎn jué tā bìng bù néng bì fēng yǔ yīn wéi yǒu chuāng ér wú bō lí fēng lái zé dòng ruò liáng tíng yǒu wǎ ér kōng xì bù shǎo yǔ lái zé shèn rú dī lòu zòng rán bù néng bì fēng yǔ “ yǎ shè ” huán shì zì yǒu tā dí gè xìng yǒu gè xìng jiù kě ài  


雅舍的位置在半山腰,下距马路约有七八十层的土阶。前面是阡陌螺旋的稻田。再远望过去是几抹葱翠的远山,旁边有高粱地,有竹林,有水池,有粪坑,后面是荒僻的榛莽未除的土山坡。若说地点荒凉,则月明之夕,或风雨之日,亦常有客到,大抵好友不嫌路远,路远乃见情谊。客来则先爬几十级的土阶,进得屋来仍须上坡,因为屋内地板乃依山势而铺,一面高,一面低,坡度甚大,客来无不惊叹,我则久而安之,每日由书房走到饭厅是上坡,饭后鼓腹而出是下坡,亦不觉有大不便处。

“ yǎ shè ” dí wèi zhì zài bàn shān yāo xià jù mǎ lù yuē yǒu qī bā shí céng dí tǔ jiē qián miàn shì qiān mò luó xuán dí dào tián zài yuǎn wàng guò qù shì jī mǒ cōng cuì dí yuǎn shān páng biān yǒu gāo liáng dì yǒu zhú lín yǒu shuǐ chí yǒu fèn kēng hòu miàn shì huāng pì dí zhēn mǎng wèi chú dí tǔ shān pō ruò shuō dì diǎn huāng liáng zé yuè míng zhī xī huò fēng yǔ zhī rì yì cháng yǒu kè dào dà dǐ hǎo yǒu bù xián lù yuǎn lù yuǎn nǎi jiàn qíng yì kè lái zé xiān pá jī shí jí dí tǔ jiē jìn dé wū lái réng xū shàng pō yīn wéi wū nèi dì bǎn nǎi yī shān shì ér pū yī miàn gāo yī miàn dī pō dù shèn dà kè lái wú bù jīng tàn wǒ zé jiǔ ér ān zhī měi rì yóu shū fáng zǒu dào fàn tīng shì shàng pō fàn hòu gǔ fù ér chū shì xià pō yì bù jué yǒu dà bù biàn chǔ  


雅舍共是六间,我居其二。篦墙不固,门窗不严,故我与邻人彼此均可互通声息。邻人轰饮作乐,咿唔诗章,喁喁细语,以及鼾声,喷嚏声,吮汤声,撕纸声,脱皮鞋声,均随时由门窗户壁的隙处荡漾而来,破我岑寂。入夜则鼠子瞰灯,才一合眼,鼠子便自由行动,或搬核桃在地板上顺坡而下,或吸灯油而推翻烛台,或攀援而上帐顶,或在门框棹脚上磨牙,使得人不得安枕。但是对于鼠子,我很惭愧的承认,我没有法子没有法子一语是被外国人常常引用着的,以为这话最足代表中国人的懒惰隐忍的态度。其实我的对付鼠子并不懒惰。窗上糊纸,纸一戳就破;门户关紧,而相鼠有牙,一阵咬便是一个洞洞。试问还有什么法子?洋鬼子住到雅舍里,不也是没有法子?比鼠子更骚扰的是蚊子。雅舍的蚊风之盛,是我前所未见的。聚蚊成雷真有其事!每当黄昏时候,满屋里磕头碰脑的全是蚊子,又黑又大,骨骼都像是硬的。在别处蚊子早已肃清的时候,在雅舍则格外猖獗,来客偶不留心,则两腿伤处累累隆起如玉蜀黍,但是我仍安之。冬天一到,蚊子自然绝迹,明年夏天——谁知道我还是否住在雅舍

“ yǎ shè ” gòng shì liù jiān wǒ jū qí èr bì qiáng bù gù mén chuāng bù yán gù wǒ yǔ lín rén bǐ cǐ jūn kě hù tōng shēng xī lín rén hōng yǐn zuò lè yī g shī zhāng yóng yóng xì yǔ yǐ jí hān shēng pēn tì shēng shǔn tāng shēng sī zhǐ shēng tuō pí xié shēng jūn suí shí yóu mén chuāng hù bì dí xì chǔ dàng yàng ér lái pò wǒ cén jì rù yè zé shǔ zǐ kàn dēng cái yī hé yǎn shǔ zǐ biàn zì yóu xíng dòng huò bān hé táo zài dì bǎn shàng shùn pō ér xià huò xī dēng yóu ér tuī fān zhú tái huò pān yuán ér shàng zhàng dǐng huò zài mén kuàng zhào jiǎo shàng mó yá shǐ dé rén bù dé ān zhěn dàn shì duì yú shǔ zǐ wǒ hěn cán kuì dí chéng rèn wǒ “ méi yǒu fǎ zǐ ” “ méi yǒu fǎ zǐ ” yī yǔ shì bèi wài guó rén cháng cháng yǐn yòng zhuó dí yǐ wéi zhè huà zuì zú dài biǎo zhōng guó rén dí lǎn duò yǐn rěn dí tài dù qí shí wǒ dí duì fù shǔ zǐ bìng bù lǎn duò chuāng shàng hū zhǐ zhǐ yī chuō jiù pò mén hù guān jǐn ér xiāng shǔ yǒu yá yī zhèn yǎo biàn shì yī gè dòng dòng shì wèn huán yǒu shí me fǎ zǐ yáng guǐ zǐ zhù dào “ yǎ shè ” lǐ bù yě shì “ méi yǒu fǎ zǐ ” bǐ shǔ zǐ gēng sāo rǎo dí shì wén zǐ “ yǎ shè ” dí wén fēng zhī shèng shì wǒ qián suǒ wèi jiàn dí “ jù wén chéng léi ” zhēn yǒu qí shì měi dāng huáng hūn shí hòu mǎn wū lǐ kē tóu pèng nǎo dí quán shì wén zǐ yòu hēi yòu dà gǔ gé dū xiàng shì yìng dí zài bié chǔ wén zǐ zǎo yǐ sù qīng dí shí hòu zài “ yǎ shè ” zé gé wài chāng jué lái kè ǒu bù liú xīn zé liǎng tuǐ shāng chǔ léi léi lóng qǐ rú yù shǔ shǔ dàn shì wǒ réng ān zhī dōng tiān yī dào wén zǐ zì rán jué jì míng nián xià tiān — — shuí zhī dào wǒ huán shì fǒu zhù zài “ yǎ shè ”  


雅舍最宜月夜——地势较高,得月较先。看山头吐月,红盘乍涌,一霎间,清光四射,天空皎洁,四野无声,微闻犬吠,坐客无不悄然!舍前有两株梨树,等到月升中天,清光从树间筛洒而下,地上阴影斑斓,此时尤为幽绝。直到兴阑人散,归房就寝,月光仍然逼进窗来,助我凄凉。细雨蒙蒙之际,雅舍亦复有趣。推窗展望,俨然米氏章法,若云若雾,一片弥漫。但若大雨滂沱,我就又惶悚不安了,屋顶湿印到处都有,起初如碗大,俄而扩大如盆,继则滴水乃不绝,终乃屋顶灰泥突然崩裂,如奇葩初绽,素然一声而泥水下注,此刻满室狼藉,抢救无及。此种经验,已数见不鲜。雅舍之陈设,只当得简朴二字,但洒扫拂拭,不使有纤尘。我非显要,故名公巨卿之照片不得入我室;我非牙医,故无博士文凭张挂壁间;我不业理发,故丝织西湖十景以及电影明星之照片亦均不能张我四壁。我有一几一椅一榻,酣睡写读,均已有着,我亦不复他求。但是陈设虽简,我却喜欢翻新布置。西人常常讥笑妇人喜欢变更桌椅位置,以为这是妇人天性喜变之一证。诬否且不论,我是喜欢改变的。中国旧式家庭,陈设千篇一律,正厅上是一条案,前面一张八仙桌,一旁一把靠椅,两旁是两把靠椅夹一只茶几。我以为陈设宜求疏落参差之致,最忌排偶。雅舍所有,毫无新奇,但一物一事之安排布置俱不从俗。人入我室,即知此是我室。笠翁《闲情偶寄》之所论,正合我意。

“ yǎ shè ” zuì yí yuè yè — — dì shì jiào gāo dé yuè jiào xiān kàn shān tóu tǔ yuè hóng pán zhà yǒng yī shà jiān qīng guāng sì shè tiān kōng jiǎo jié sì yě wú shēng wēi wén quǎn fèi zuò kè wú bù qiǎo rán shè qián yǒu liǎng zhū lí shù děng dào yuè shēng zhōng tiān qīng guāng cóng shù jiān shāi sǎ ér xià dì shàng yīn yǐng bān lán cǐ shí yóu wéi yōu jué zhí dào xīng lán rén sàn guī fáng jiù qǐn yuè guāng réng rán bī jìn chuāng lái zhù wǒ qī liáng xì yǔ mēng mēng zhī jì “ yǎ shè ” yì fù yǒu qù tuī chuāng zhǎn wàng yǎn rán mǐ shì zhāng fǎ ruò yún ruò wù yī piàn mí màn dàn ruò dà yǔ pāng tuó wǒ jiù yòu huáng sǒng bù ān liǎo wū dǐng shī yìn dào chǔ dū yǒu qǐ chū rú wǎn dà é ér kuò dà rú pén jì zé dī shuǐ nǎi bù jué zhōng nǎi wū dǐng huī ní tū rán bēng liè rú qí pā chū zhàn sù rán yī shēng ér ní shuǐ xià zhù cǐ kè mǎn shì láng jiè qiǎng jiù wú jí cǐ zhǒng jīng yàn yǐ shù jiàn bù xiān “ yǎ shè ” zhī chén shè zhī dāng dé jiǎn pǔ èr zì dàn sǎ sǎo fú shì bù shǐ yǒu xiān chén wǒ fēi xiǎn yào gù míng gōng jù qīng zhī zhào piàn bù dé rù wǒ shì wǒ fēi yá yī gù wú bó shì wén píng zhāng guà bì jiān wǒ bù yè lǐ fā gù sī zhī xī hú shí jǐng yǐ jí diàn yǐng míng xīng zhī zhào piàn yì jūn bù néng zhāng wǒ sì bì wǒ yǒu yī jī yī yǐ yī tà hān shuì xiě dú jūn yǐ yǒu zhuó wǒ yì bù fù tā qiú dàn shì chén shè suī jiǎn wǒ què xǐ huān fān xīn bù zhì xī rén cháng cháng jī xiào fù rén xǐ huān biàn gēng zhuō yǐ wèi zhì yǐ wéi zhè shì fù rén tiān xìng xǐ biàn zhī yī zhèng wū fǒu qiě bù lùn wǒ shì xǐ huān gǎi biàn dí zhōng guó jiù shì jiā tíng chén shè qiān piān yī lǜ zhèng tīng shàng shì yī tiáo àn qián miàn yī zhāng bā xiān zhuō yī páng yī bǎ kào yǐ liǎng páng shì liǎng bǎ kào yǐ jiā yī zhī chá jī wǒ yǐ wéi chén shè yí qiú shū luò cān chà zhī zhì zuì jì pái ǒu “ yǎ shè ” suǒ yǒu háo wú xīn qí dàn yī wù yī shì zhī ān pái bù zhì jù bù cóng sú rén rù wǒ shì jí zhī cǐ shì wǒ shì lì wēng xián qíng ǒu jì zhī suǒ lùn zhèng hé wǒ yì  


雅舍非我所有,我仅是房客之一。但思天地者万物之逆旅,人生本来如寄,我住雅舍一日,雅舍即一日为我所有。即使此一日亦不能算是我有,至少此一日雅舍所能给予之苦辣酸甜我实躬受亲尝。刘克庄词:客里似家家似寄。我此时此刻卜居雅舍雅舍即似我家。其实似家似寄,我亦分辨不清。

“ yǎ shè ” fēi wǒ suǒ yǒu wǒ jǐn shì fáng kè zhī yī dàn sī “ tiān dì zhě wàn wù zhī nì lǚ ” rén shēng běn lái rú jì wǒ zhù “ yǎ shè ” yī rì “ yǎ shè ” jí yī rì wéi wǒ suǒ yǒu jí shǐ cǐ yī rì yì bù néng suàn shì wǒ yǒu zhì shǎo cǐ yī rì “ yǎ shè ” suǒ néng gěi yú zhī kǔ là suān tián wǒ shí gōng shòu qīn cháng liú kè zhuāng cí “ kè lǐ sì jiā jiā sì jì ” wǒ cǐ shí cǐ kè bǔ jū “ yǎ shè ” “ yǎ shè ” jí sì wǒ jiā qí shí sì jiā sì jì wǒ yì fēn biàn bù qīng  


长日无俚,写作自遣,随想随写,不拘篇章,冠以雅舍小品四字,以示写作所在,且志因缘。
cháng rì wú lǐ xiě zuò zì qiǎn suí xiǎng suí xiě bù jū piān zhāng guān yǐ “ yǎ shè xiǎo pǐn ” sì zì yǐ shì xiě zuò suǒ zài qiě zhì yīn yuán  


【文章选自最新出版的梁实秋散文集《浮生若梦》】
wén zhāng xuǎn zì zuì xīn chū bǎn dí liáng shí qiū sàn wén jí fú shēng ruò mèng

Copyright © Luyện Nghe Template Design by RzaaL 1306